Danh hiệu Anh hùng quên gọi tên ông

Thứ sáu - 14/08/2015 00:46

Danh hiệu Anh hùng quên gọi tên ông

Tôi biết ông qua những buổi sinh hoạt Hội đồng hương. Ông quý tôi như con cháu trong nhà. Qua ông, tôi biết thêm nhiều bậc cao niên, lão thành cách mạng đáng kính và cũng từ những vị cao niên ấy, tôi lại biết thêm thông tin về ông…
 
Một lần, Trung tướng Lê Nam Phong đưa tôi một tờ giấy xác nhận, do Trung tướng nhờ con cháu đánh máy rồi kí tên, trực tiếp đi ra phường xin đóng dấu đỏ, và căn dặn: “Cháu làm sao liên hệ giúp cho hắn được hưởng chế độ của những người có công, chứ công lao của hắn nhiều như thế mà lúc về hưu chỉ có vài đồng lương quèn thì thật không công bằng”.

Ông là ai, mà những bậc tiền bối đáng kính ca ngợi về ông nhiều đến thế?

Tư Thân. Cái tên mà nhiều người thân gọi ông, thay cho tên “cúng cơm” Nguyễn Văn Thân. Cuộc đời ông được cây viết lão làng Nguyễn Thế Kỷ ví như một Pa-Ven-Cooc-sa-ghin của Việt Nam qua truyện kí “Người vật rừng”. 



Đi lên từ công việc “lấy hung trị hung”

Tư Thân sinh ra tại miền quê nghèo huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Học đến lớp 5 trường làng thì bỏ học, dù phải chịu nhiều trận đòn roi của cha vì tội “rắn đầu, biếng học” lại hay đánh lộn. Thoát li làm công nhân chăn trâu kéo gỗ ở Lâm trường Hương Sơn (Hà Tĩnh), nhờ đề xuất “lấy hung trị hung” của ông Trưởng phòng với Giám đốc Phạm Tự Do (sau này là Trưởng ty Lâm nghiệp TP Hồ Chí Minh).

Ông kể: “Thời thanh niên, mình có thân hình lực lưỡng, cao lớn và hay đánh nhau nên lãnh đạo nhận vào chăn trâu. Bởi theo họ, những con trâu kéo gỗ khỏe mạnh nhưng rất hung dữ, cần phải có người to khỏe và gan lì mới trị được”. 

 
Bắt đầu công việc chăn trâu của Lâm trường, sau đó chuyển sang làm công nhân chặt gỗ, tới Đội trưởng, Phó Giám đốc, rồi Giám đốc Lâm trường Hương Sơn. Từ việc tìm cách khuất phục đàn trâu hung dữ, đến công việc của một Giám đốc Lâm trường, không đơn giản, đòi hỏi không ngừng vươn lên, gương mẫu trong công việc lẫn cuộc sống hằng ngày. Ngoài ra, phải biết tận dụng thời gian rảnh tìm thầy học văn hóa để nâng cao kiến thức, trình độ. 
 
Thập niên 60 của thế kỉ trước, kinh tế khó khăn, khoa học kĩ thuật còn lạc hậu, đất nước chiến tranh, điều kiện sống của người dân chật vật… Nhiệm vụ trọng tâm của Lâm trường Hương Sơn là khai thác gỗ nhằm phục vụ cải tạo, sửa chữa đường sắt, cầu đường bộ, làm nhà cửa, trường học, kho xưởng, đồng thời xuất khẩu để lấy tiền phục vụ đời sống của Nhân dân và cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. 
 
Lúc đó, đội 5 Khe Chét thuộc Lâm Trường Hương Sơn từ một đơn vị yếu kém, có kế hoạch giải thể, trở thành đơn vị có đầy đủ lương thực, thực phẩm nuôi công nhân, góp phần nâng cao đời sống vật chất cho cả Lâm trường… Đó là nhờ tăng gia sản xuất kể từ ngày ông chuyển đến làm Đội trưởng. Nhiều sáng kiến kĩ thuật khai thác gỗ, sáng kiến cải tạo con suối Khe Chét (Hương Sơn) để chuyển gỗ về xuôi của cá nhân ông, đã đưa Đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được Nhà nước phong danh hiệu đơn vị Anh hùng đầu tiên của ngành lâm nghiệp Việt Nam, Chính phủ ghi nhận. 
 
Ông được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng, được bổ nhiệm Phó Giám đốc Lâm trường Hương Sơn. Một ngày sau khi được bổ nhiệm, ông xung phong nhận nhiệm vụ chỉ huy 300 công nhân của Lâm trường hành quân xuống đồng bằng, hỗ trợ đồng bào bảo vệ bờ đê La Giang (Đức Thọ, Hà Tĩnh), do Mỹ ném bom tàn phá suốt một thời gian dài.

Tháng 11/1968, ông hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ đê trở về, được đề bạt quyền Giám đốc Lâm trường. Thời điểm này, Lâm trường rất thiếu thốn. Ông nghĩ, trước mắt và trên vai mình còn có 2.600 con người, bản thân không thể “quỵ ngã”. Ông lập kế hoạch sản xuất, tìm nguồn vốn để đưa Lâm trường hoạt động trở lại. Kế hoạch của ông được ông Trần Quang Đạt, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh lúc đó đồng ý, chỉ đạo Ngân hàng cho vay tiền để trả nợ cho công nhân và tiếp tục sản xuất. 

 
Ông bồi hồi nhớ lại: “Khi mọi hoạt động của Lâm trường đang trở lại hoạt động bình thường, thì vào một ngày cuối tuần (2/9/1969), toàn thể Lâm trường như rụng rời tay chân khi nghe tin Bác mất. Đau thương tràn ngập. Khẩu hiệu: “Biến đau thương thành hành động!” của tôi lập tức được phát động. Lâm trường mở ngay chiến dịch thi đua. Kết quả chiến dịch thắng lợi, gỗ khai thác hiệu quả. Lao động công trường bảo đảm an toàn tuyệt đối, kinh doanh lãi ròng, hoàn nợ ngân hang, trả đủ lương cho công nhân. Tất cả các hoạt động trở lại bình thường”.

Năm 1970 – 1971, ông được đề bạt làm Giám đốc Lâm trường, sau khi đi học lớp tại chức kinh tế tại trường Đại học Quảng Ninh trở về. 

 
 
"Chia lửa" đất Quảng trị
 
Tiếp nhận nhiệm vụ Giám đốc Lâm trường Hương Sơn chưa được bao lâu, Tổng cục Lâm nghiệp điều ông ra Cúc Phương (Ninh Bình) để chuẩn bị đi B, rồi vào làm Trưởng ban chi viện xây dựng ngành lâm nghiệp vùng giải phóng Quảng Trị, khi Quảng Trị mới giải phóng được một nửa.

Ông kể: “Lúc đó, tại thị xã Đông Hà, để giải tỏa được một khoảnh đất rộng chừng 3.000m2 không đơn giản. Đủ thứ mìn: Mìn mũi, mìn lá, mìn nhảy… mìn không có chỗ chen chân. Vì thế, tôi bàn với anh Ngô Ngữ, Trưởng ty Lâm nghiệp tỉnh Quảng Trị lúc đó, được anh đồng ý dùng bò rà mìn…”.

Dừng lại một lát, ông chậm rãi tiếp: “Mình từng là thằng chăn trâu, thương con trâu như thương chính bản thân. Tuy nhiên, lúc này tình huống cấp bách, nhiệm vụ trong thời gian ngắn vừa xây dựng, vừa phải sản xuất để đáp ứng kịp, đủ nhu cầu xây dựng nhà dân, trường trạm, cầu đường… trong khi rất thiếu thiết bị dò mìn, buộc chúng tôi phải dung bò thay thế. Thật buồn, thật đau lòng! Không còn cách nào khác!”. 

 
Rồi nhà máy gỗ Đông Hà cũng được dựng lên, cuốn hút nguyên liệu mọi nơi: Đường 9, Ba Lòng, Lao Bảo, Xê-Pôn, Đông Trường Sơn, Tây Trường Sơn đều mở đường tập trung gỗ đủ các loại cho xưởng, ngày đêm nườm nượp… tạo một không khí làm việc nhộn nhịp, tươi sáng ở vùng đất lửa Quảng Trị.
 

Đôi bạn tri kỷ, Tư Thân và Nam Phong
 
“Vật rừng” từ miền Đông đến Campuchia
 
Ba năm, kể từ ngày ông được biệt phái vào “chia lửa” với Quảng Trị, khi tất cả đi vào ổn định, ông lại được điều đi Ban B. Chuẩn bị lên đường thì miền Nam giải phóng, ông lại được đặc phái lên Kong-hà-nừng quan sát, nắm tình hình các lâm trường, báo cáo kịp thời theo yêu cầu khẩn cấp của Trung ương. Xong nhiệm vụ ở Tây nguyên ông trở về, ông được cử đi học lớp nghiệp vụ thanh tra.

Đầu năm 1976, ông được phân công làm Trưởng ban Thanh tra Liên hiệp 1, được cất nhắc lên Phó Ban Thanh tra rồi làm Quyền Trưởng ban Thanh tra Bộ Lâm nghiệp. 

 
Nhưng bởi tính tình quá ngay thẳng, cương trực, cái duyên với nghề thanh tra không được bao lâu, ông làm đơn đề nghị được tiếp tục đi “vật rừng”. Theo nguyện vọng của ông, Bộ Lâm nghiệp quyết định điều ông vào làm Phó Tổng giám đốc Liên hiệp Chế biến Cung ứng Lâm sản 3, kiêm Giám đốc Công ty Phú Riềng. Đơn vị do ông quản lí có trách nhiệm khai thác trắng 50.000ha rừng ở Phú Riềng, thuộc tỉnh Sông Bé để lấy đất cho Tổng Cục Lâm nghiệp thực hiện kế hoạch liên doanh cao su Việt - Xô. 
 
Thử thách ngay sau khi tiếp quản từ người tiền nhiệm, cơ sở vật chất của đơn vị có “3 con số không”: Không tiền đổ xăng để máy móc hoạt động, không tiền trả lương cho công nhân và không ai không bị sốt rét.

Ông kể: “Lúc đó tôi quyết tâm phải lo cho đủ, cho no. Lo cho đủ tôi đi vay, lo cho no tôi đi làm. Trước hết là đi soi rừng để khai thác trắng. Tôi phải thân chinh đi. Tôi cùng 2 cậu phụ tá lặn lội trong rừng, mà chỉ ăn bo bo với muối. Đang trong hành trình điều tra thì một cậu sốt rét phải chở về Sài Gòn điều trị, còn một cậu đi thêm vài hôm thì cũng bị sốt rét hành hạ, tôi phải đi một mình. Chúng tôi suốt ngày lội suối, trèo đèo. Ngày đầy rắn rết, vắt, sên, Phun rô, thổ phỉ, đêm nằm lo cọp, voi, thú dữ… Nhiều đêm nấu ăn một nơi ngủ một nơi. Ăn bo bo, uống nước hố. Có đêm ngủ trên đá, lót lá nằm dưới vực gần thác, để cho tiếng thác át cái sợ rừng đêm”.

 
Trong thời gian đi kiểm tra, vẽ sơ đồ vị trí gỗ trong rừng, ông cứu một cán bộ kiểm lâm trẻ bị lâm tặc đánh gần chết. Kể từ đó, người kiểm lâm nhận ông làm cha nuôi. Ông không biết, đó chính là con trai của Bí thư Tỉnh ủy Sông Bé lúc đó. Khi UBND tỉnh Sông Bé không cho đoàn xe chở gỗ từ Campuchia qua địa bàn tỉnh, ông phải nhờ đến sự can thiệp của Tỉnh ủy, mới phát hiện ra sự thật ấy. Cũng dịp đi kiểm tra, gặp một người từng là biệt động Sài Gòn, tưởng ông là Phun rô, thổ phỉ nên dụ ông về bản Bù Na rồi kêu du kích bắt lại. Sau đó ông mới biết người đó tên là Thừa. Nhờ gặp ông Thừa, ông có sáng kiến thu mua gỗ, lúa, ngô, khoai… của đồng bào dân tộc, đem về Sài Gòn bán lấy tiền phục vụ hoạt động trở lại của Công ty.
 
Sự chuẩn bị rồi cũng sẵn sàng, ông phất cờ hành động ra quân ra rầm rập, máy móc nổ suốt ngày đêm. Phú Riềng đầy cây, củi, gỗ. Có gỗ là có củi, có tiền. Hàng đoàn xe được ông điều động từ các tỉnh Sông Bé, Hậu Giang; Trường dạy nghề TW 2, Trường Văn hóa vùng bốn Sông Bé, Trường ông Nô… Cây nhỏ, củi cành chở về Xí nghiệp 7 bán. Gỗ tốt, gỗ lớn chở lên Liên hiệp phân phối cho các tỉnh miền Tây Nam Bộ. 
 
Song song với khai thác, ông kết hợp với ông Thừa mua lúa, ngô, đậu xanh… của đồng bào Bù Na đưa xuống Sài Gòn bán, để tiếp tục tăng kinh phí hoạt động cho Công ty. Từ suy nghĩ “không chỉ đánh nhanh rút gọn”, mà phải tồn tại và phát triển vùng đất nơi đây, ông đã thực hiện xây dựng Phú Riềng thành một “tiểu đô thị đặc biệt”. 
 
Ông hào hứng: “Bán được gỗ, được củi cộng với số tiền vay mượn, tôi thuê của Công ty Cao su Thuận Lợi hai máy ủi về đào hồ, đắp đập ngăn nước. Trên làm nhà sàn gác gỗ, dưới nuôi cá lăng, cá chép, cá trê… nhờ người mua máy phát điện Honda lên chạy, điện sáng cả ngày lẫn đêm giữa rừng núi bạt ngàn. Hàng xuống chở lúa, gạo, đậu xanh. Hàng lên chở đồ nhậu… Hàng hai chiều tấp nập, xe tranh nhau chở hàng cho Tư Thân ở Phú Riềng”. 
 
Kế hoạch khai thác trắng 50.000ha rừng biên giới hoàn thành trước thời hạn. Mười một nông trường cao su mọc lên. Những khách bạn từ Liên Xô (cũ) sang với tất cả tình hữu nghị, gắn bó. Và lời khen “Phú Riềng như Paris!” khiến ông tự hào. Công lao to lớn của ông được Bộ Lâm nghiệp trao tặng Bằng khen và cờ “Đơn vị dũng cảm lao động xây dựng cơ sở”. Bộ Lâm nghiệp tiếp tục điều ông làm Trưởng đoàn lâm nghiệp Việt Nam qua Camphuchia kết hợp xác định loại gỗ, trữ lượng và khai thác gỗ ở vùng Sa-nua và Ka-che, thuộc tỉnh Môn-đôn-ga-ri. Lúc này Liên hiệp 3 được Bộ Lâm nghiệp ủy quyền thay mặt Bộ phối hợp cùng đoàn chuyên gia Chính phủ tại Phnôm-pênh kí hợp đồng ban đầu. 
 
Tháng 5/1986, tại số 03 Mạc Đĩnh Chi, Sài Gòn vào một chiều mưa, Công ty Liên doanh Lâm nghiệp Việt Nam - Campuchia ra đời, ông được cử làm Giám đốc. Nhiệm vụ khai thác vùng rừng Sa-nua tỉnh Ka-chê. Một lần nữa, ông lại vác ba lô đi “vật rừng”. Sự gian khó nghề rừng thì ở đâu cũng như nhau, toàn rừng thiêng nước độc, thú dữ, địa hình hiểm trở. Khó khăn như Phú Riềng, ông còn biến từ không thành có, nói gì là ở Campuchia! Cái nguy hiểm nhất ở Capuchia là mìn cóc và bọn Pôn-pốt. Mìn cóc thì ở Quảng Trị ông dùng “máy bò”, còn ở đây ông dùng “máy dê”. 
 
Chuyện Pôn-pốt bắt cóc tống tiền công nhân xảy ra như cơm bữa, dù lúc đó Công ty đã kí hợp đồng bảo vệ với Binh đoàn 15, quân khu 7… Tuy nhiên, vì địa hình hiểm trở, rừng sâu, bọn Pôn-pốt lại sống lén lút nên phải hết sức khôn khéo, nhiều khi phải “tùy cơ ứng biến”. “Sống chung với lũ Pôn-pốt giữa rừng”, ông bị QĐND Viêt Nam nghi vấn nên điều Trung tướng Lê Nam Phong dẫn quân vào vây bắt. Cũng từ đó, hai người trở thành đôi bạn tri kỉ, sau khi Trung tướng giải mã được nhiệm vụ cao cả của ông. 
 
Sự thành công vang dội của Công ty Liên doanh Lâm nghiệp Việt Nam - Campuchia một lần nữa khẳng định con người và bản lĩnh của ông, khiến nhiều người không thể tưởng tượng nổi. Xe kéo huy động từ Bắc vào Nam, từ dân sự đến quân sự “Chở gỗ cho Tư Thân”. Gỗ hỗ trợ nước bạn cứu đói cho dân; nộp thuế, ngân sách; chi viện cho Bệnh viện Chợ Rẫy, Nhà Phụ nữ thành phố, Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc… hàng trăm đơn vị lúc đó khó khăn đều được sự hỗ trợ từ Công ty của ông. 
 
Thành công vang dội, kéo theo sự ganh ghét, những lá đơn tố cáo nặc danh xuất hiện… Bộ Lâm nghiệp ra Quyết định số 188/TC-LD, đình chỉ công tác Giám đốc và Kế toán trưởng của Công ty, mở màn cho 8 đoàn thanh, kiểm tra việc “Tư Thân lấy tiền từ đâu mà nhiều thế?”. Cuối cùng, Bộ Lâm nghiệp ra quyết định Phục hồi công tác và chức vụ Giám đốc Công ty Liên doanh Lâm nghiệp Việt Nam – Campuchia cho ông Nguyễn Văn Thân, do “không có sai phạm đáng kể nào như các đơn thư đã tố cáo…”. Dù vậy, ông vẫn quyết làm đơn xin nghỉ hưu. 
 
Những sóng gió về cuộc đời của ông, đối với một người bình thường có lẽ khó vượt qua.

Thành công là thế, nhưng khi nghỉ hưu ông vẫn chỉ có hai bàn tay trắng, không nhà ở, ông phải tìm mua miếng đất mà “ai nhìn cũng chê” ngay cạnh nghĩa trang, bằng những đồng lương còm cõi tích cóp được. Nhưng ông vẫn lạc quan yêu đời, tiếp tục “vật vườn”, cải tạo miếng đất gần nghĩa trang để xây căn nhà nhỏ cho cả gia đình sinh sống. “Vật vườn” chưa chán, ông lại “vật” với những người bạn ở Hội Người cao tuổi phường Thảo Điền, quận 2, TP Hồ Chí Minh. 

 
Thảo Điền là phường Văn hóa chuẩn Quốc gia, nơi sinh sống của nhiều lão thành cách mạng. Họ gặp ông, qua cách làm việc của một đảng viên mẫu mực, một người luôn làm vì cái chung. Họ thấy được bản chất con người ông, nên bầu ông làm Chủ tịch Hội người cao tuổi phường liên tục 4 nhiệm kì. Từ vài triệu đồng tiền quỹ ban đầu, ông vận động gây quỹ qua các việc nuôi dê, nuôi heo đất, hay gói bánh chưng bán các dịp lễ, tết hằng năm. Do đó, quỹ của Hội có lúc lên tới gần tỉ đồng, thỏa sức chăm sóc những người già yếu, chăm lo những mảnh đời bất hạnh…

Cuộc đời ông như vậy đã đủ đầy, chỉ mỗi danh hiệu Anh hùng vẫn đang “vô tình” quên tên ông.
 
Hoàng Tuấn (Báo Người cao tuổi)
 

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn wwư.nguoinghetinh.vn là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 40 trong 8 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 8 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
Lê Bảo Minh
Phòng vé 2Fly
Trung đức
Vingroup
Lovely HD
Khuyến mãi

XEM FILM TẠI PHÒNG RIÊNG CHỈ 40K + MIỄN PHÍ NƯỚC UỐNG

Nhanh tay đặt phòng riêng ☎️ 0937773488 để xem phim vào giờ vàng từ 8h30 - 17h30 trong những ngày thứ 2- thứ 6 với giá siêu khuyến mãi cho 2 - 10 với giá chỉ 40k + miễn phí nước suối.
Đặc biệt, đến với Lovely HD Cafe bạn, gấu, hay người thân sẽ được thưởng thức những đồ uống 🍵🍹 trái cây 🍉🍊🍋🍎🥥🍒🍏 tuyệt hảo.

Vì số lượng phòng có hạn, AD sẽ ưu tiên những thành viên trên fanpage Lovely HD Cafe'.

Còn chần chờ gì mà không tận hưởng những phút giây bên GẤU với những bộ phim bom tấn, đang được công chiếu tại các hệ thống rạp, ... trong một không gian riêng tư, sang trọng, lãng mạn, ... với các thiết bị âm thanh vòm 5.1, màn hình 300in, hiện đại nhất ... tại phòng chiếu phim Lovely HD Cafe' (Gò Vấp).

(Giá khuyến mãi chỉ dành cho khách đặt phòng trước)
Welcome !!

CHUYÊN TRANG VĂN HÓA - XÃ HỘI - GIẢI TRÍ NGƯỜI NGHỆ TĨNH

Giấy phép hoạt động số 100/GXN - TTĐT - Bộ TT&TT.

Email : nnghetinh@gmail.com

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây